Vẫn là câu nói ấy, “tư thế quyết định vị thế”.

Thật may mắn khi nghe kể về câu chuyện của một doanh nhân “tịnh khẩu”, khi đã đủ bản lĩnh để không quan tâm đến lời khen tiếng chê, vẫn có thể tự tạo ra niềm vui, vẫn ăn được, vẫn ngủ được, vẫn an nhiên được mà bạn không bị chao đảo, không bị quật ngã, không bị áp lực đó chính là đỉnh cao.

Họ đã có một con đường, con đường quay vào bên trong để có nội lực, tạo ra được một “Dũng Chí “ mạnh mẽ tới nổi, tất cả mọi thứ chỉ là vô thường.

Họ không có thái độ kháng cự, và không có nhu cầu cần giải thích. Vì giải thích là cho chính bản thân họ, giải thích khi bạn có một cảm giác khó chịu, khi bạn cảm thấy oan ức. Nhưng ở đây họ không có cảm giác “khó chịu” đâu mà phải giải thích.

Tối nay con khóc quá, cứ khóc thét lên đòi bế. Vợ bảo : “kệ đi, con mình không thấy ai động vào sẽ tự nín”, mình bảo – triết lý là đây, ở một xã hội đang được nuông chiều, người nào càng phản cự xã hội, người đó sẽ lệ thuộc xã hội.

Vì thế, hãy mặc nhiên tự tại, miệng đời như đứa trẻ con, đừng lo lắng chăm bẵm hoặc sợ hãi, cuối cùng cũng kết thúc nhanh.

William Thành Phi,

(Đã có 31 người xem, 1 người xem hôm nay)

Leave A Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *